Thứ tư Ngày 21 Tháng 08 Năm 2019, 02:26:42

Bệnh viện Quân y 6 sáng niềm tin y đức

Ngày đăng: 16/08/2015

Kỳ 1: Viết nên những tấm lòng nhân hậu

QK2 – Chúng tôi cùng đoàn công tác do Thượng  tá  Trần Thanh Sơn, Chủ nhiệm Chính trị Cục Hậu cần Quân khu lên Bệnh viện Quân y 6 đúng vào thời điểm những ngày chang chang nắng. Vậy mà khi mới bước chân vào cổng đơn vị, mọi người đã gặp những cái cười như hoa của đồng bào các dân tộc vùng lân cận sau những ngày điều trị tại Bệnh viện. Niềm vui ấy không chỉ dành cho bệnh nhân mà nó còn được chia đều cho cả tất các thầy thuốc mặc áo lính nơi vùng sơn cước…

VỀ NƠI Y ĐỨC
Khi vừa đặt chân vào phòng khám của các khoa như ngoại chung, nội chung, siêu âm… chúng tôi thấy một điều thật lạ, đó là các bệnh nhân chủ yếu là đồng bào các dân tộc thiểu số về đây khám bệnh. Người ở gần thì ngay khu vực thị xã, thành phố, bệnh nhân ở xa thì tận các huyện như Mai Sơn, Thuận Châu, Sông Mã… hoặc một số bản, xã đi bộ cả ngày đường nhưng họ vẫn chọn Bệnh viện Quân y 6 để khám, chữa bệnh. Về đây không phải vì mọi chi phí rẻ hơn so với một số bệnh viện khác trên địa bàn mà bà con đến bởi mọi thứ đã trở thành thói quen. Quen với sự tận tình của đội ngũ y, bác sỹ, quen với màu áo bộ đội đã bao năm đồng hành cùng dân bản, quen với những người lính là dân tộc Kinh lại nói lưu loát tiếng Thái, tiếng Mông, quen với những tình cảm như người trong một nhà. Đặc biệt, dù đã khỏi một lần bệnh rồi, nhiều người vẫn muốn quay lại thăm và cảm ơn các anh, các chị đã chữa bệnh cho mình, đem lại sức khỏe để lên nương cày những đường cày thẳng tắp, cho nhiều lúa, ngô. Người vùng cao chỉ giản đơn thể thôi, họ gặp lại các y, bác sỹ chỉ để được cười một cái cũng thấy lòng như được an ủi rồi.

Các y, bác sỹ khám, chữa bệnh cho bà con trong bản.

Các y, bác sỹ khám, chữa bệnh cho bà con trong bản.

Ngay vị trí bàn hướng dẫn bệnh nhân làm các thủ tục cần thiết trước khi vào khám chữa bệnh. Vợ chồng anh chị Mùa Thị Chơ, dân tộc Mông, nhà tận xã Phiêng Pằn. Trên nét mặt đang lộ rõ vẻ lo âu, sốt ruột. Vợ anh bị căn bệnh đau tức ngực hoành hành đã lâu. Cũng vì còn thiếu hiểu biết nên khi phát hiện ra bệnh trong người chị không đi khám mà cứ nghe theo người thân lấy lá rừng đun nước để uống, uống mãi không khỏi, bệnh ngày càng nặng, lan sang đau khắp toàn thân. Một lần chồng chị lên nương, có người đầu bản nói rằng:
– Mày phải đưa cái vợ xuống gặp thầy thuốc bộ đội đi. Gặp là khỏi ngay.
Anh hỏi lại:
– Bộ đội làm cách nào mà chữa khỏi ngay được?
-Bộ đội chỉ cho uống thuốc thôi mà.
– Vợ mình cũng uống thuốc lấy từ rừng đấy, sao không khỏi?
– Không tin à, tùy nhé, tao bị gãy xương, bộ đội bó lại nó còn liền được đấy.
– Ừ, để tao xem đã nhé.
Hôm sau anh xuống núi, đến Bệnh viện Quân y 6 gặp bộ đội. Thấy vợ chồng anh ngồi chờ đợi, lo lắng, một vài bác sỹ trẻ đến động viên.
– Làm sao mà buồn thế? Bệnh à, để bộ đội xem, xem xong thì chữa, chữa khỏi lại cho về thôi.
– Đừng lo, con người ai cũng có bệnh hết. Để bộ đội khám, hết bệnh lại vui ngay mà…
Trên nét mặt của hai vợ chồng trẻ đã hồng lên những sắc nắng. Tôi hiểu rằng, đây có thể là lần đầu tiên họ biết và đến để tìm gặp những bác sỹ Quân y và những câu họ vừa nghe cũng là những lời đầu tiên ân cần, cởi mở phần nào xoa dịu tâm lý nặng trĩu đang đè lên suy nghĩ trong đầu.
Phía sau anh, rất nhiều bệnh nhân vừa tới, họ được nghe những điều chân thành như thế của đội ngũ y bác sỹ, chắc chắn rằng phiền não đã được cởi ra khỏi sự chói buộc từ những ngày bắt đầu đặt chân xuống núi.
GỌI TÊN “BỘ ĐỘI CỤ HỒ”
Không phải khi viết về người lính chúng tôi mới dùng cái tên “Bộ đội Cụ Hồ”, mà chính đồng bào, các bệnh nhân về đây đã nhắc đi, nhắc lại nhiều lần câu đó. “Ừ, mình tin lắm, bộ đội Cụ Hồ cho thuốc thì phải khỏi thôi”, “Ái chà, thuốc của bộ đội Cụ Hồ mình uống xong lâu rồi nên mới khỏe thế này đấy. Hôm nay mình chỉ dẫn người cùng bản xuống để bộ đội Cụ Hồ khám thôi”.
Vượt qua những dãy phòng san sát, nơi nào chúng tôi cũng thấy tác phong hoạt bát, mau lẹ của đội ngũ y, bác sỹ. Người vùng cao thường mắc các bệnh như huyết áp, côn trùng cắn, xây sát chân tay do đi rừng. Nguy hiểm hơn là một số bệnh như gan, suy nhược cơ thể… nếu không được cấp cứu, khám chữa kịp thời có thể dẫn đến tử vong.
Thượng tá Nguyễn Xuân Doanh, Giám đốc Bệnh viện không nói nhiều nhưng anh đi nhiều. Đi để kiểm tra, đôn đốc, theo dõi các ca kíp, phác đồ điều trị, anh đi cũng để thăm hỏi bệnh nhân, động viên, vận động người nhà nếu có ai mắc bệnh nhớ không được chữa theo thói quen vùng cao, không chữa theo kiểu hủ tục mà phải xuống ngay bệnh viện để bộ đội kiểm tra, khám kịp thời. Bình quân mỗi năm các anh tiếp nhận hàng ngàn bệnh nhân. Trong đó bệnh nghiêm trọng chiếm khoảng 20%. Số ngày điều trị khỏi trung bình là 9 ngày. Theo giám đốc như thế là một sự cố gắng vượt bậc của đội ngũ y, bác sỹ, nhân viên y tế trong bệnh viện.
Giám đốc Nguyễn Xuân Doanh nói tiếp:
– Nhiều bệnh nhân đến đây, mình vừa mừng nhưng cũng vừa lo.
Chúng tôi hỏi lại:
– Sao lại thế?
– À, mừng là vì bà con đã thực sự tin tưởng vào tay nghề, tấm lòng y đức của thầy thuốc bộ đội nên họ tìm đến. Còn lo là làm sao ngoài việc khám chữa khỏi bệnh cho nhân dân thì khâu cần nhất cũng là việc phải đẩy mạnh công tác tuyên truyền để bà con về thôn bản tự biết cách bảo vệ sức khỏe cho mình…
Chúng tôi tâm huyết và suy nghĩ mãi câu nói của anh. Thế mới hiểu rằng bộ đội chữa bệnh cho đồng bào là cả tấm lòng bao la, độ lượng, là tình cảm thật nhất nảy sinh từ đáy lòng người lính. Trước khi mời đoàn công tác thăm những cơ sở vật chất đang được đầu tư, Giám đốc Bệnh viện còn nói một câu: Anh đừng viết nhiều về những con số của Bệnh viện nhé mà hãy viết về niềm vui trên mỗi khuôn mặt bệnh nhân.
Một câu nói triết lý đến từng chữ.

Bài, ảnh: HOÀNG NGHIỆP
Kỳ 2: Thuốc về bản xa

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *